ChiChiChi forum

OhIo! wEo CuM tO c3 fOrUm!
 
IndexPortalliGalleryCalendarĐăng kýTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng Nhập

Share | 
 

 [Hikaru no Go]Hikaru Shindou-Tôi muốn trở thành 1 vị

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
thanhmeovn
Black Cat
Black Cat


Tổng số bài gửi : 195
Age : 23
Registration date : 15/08/2007

Character Sheet
Uzumaki Naruto Uzumaki Naruto:
700/500  (700/500)
Uchiha Sasuke Uchiha Sasuke:
500/500  (500/500)

Bài gửiTiêu đề: [Hikaru no Go]Hikaru Shindou-Tôi muốn trở thành 1 vị   Fri Aug 24, 2007 6:45 am

Author: shirly

~***~

Tôi muốn trở thành một vị thần



Từ lần đầu tiên nhìn thấy cái bìa của tập 1 Hikaru no Go là tôi là thích mê và quyết định sẽ chờ đến ngày phát hành mua ngay cho bằng được. Đọc xong tập 1 tôi lại muốn đọc tiếp tập 2, đọc xong tập 2 tôi lại ước gì mình có thể đọc được tất cả các tập tiếp theo. Cứ thế Hikaru no Go cuốn tôi đi lúc nào không hay

Tôi thích Hikaru, tôi nhận ra điều đó từ lúc mới bắt đầu bước chân vào cuộc hành trình khám phá thế giới cờ vây đầy mới lạ và huyền ảo cùng với cậu. Theo một quá trình dài, con người ta từ từ lớn hơn, trưởng thành hơn, Hikaru cũng thế, từ cái vẻ ngây ngô, trẻ con và hơi ... lười một tí, từ cái dáng điệu vẫn làm tôi bật cười mỗi khi xuất hiện, cậu dần dần trưởng thành, chín chắn hơn. Đam mê, khát khao, cháy bỏng ước mơ chiến thắng, tất cả những điều đó tôi nghĩ là trong mỗi con người ai cũng đều có sẵn cả, khác nhau họa chăng là do chưa bộc lộ ra hết mà thôi! Hikaru cũng thế, ngoài Sai ra tôi nghĩ người có tác động lớn nhất đến Hikaru chính là Akira, Akira là một tài năng trong làng cờ, một tài năng đã được phát hiện, mài giũa, tôi rèn từ những ngày đầu. Cậu tin tưởng vào tài năng, vào bản lĩnh của mình, tôi nghĩ Akira là một đối thủ rất tốt của Hikaru, Akira có thừa lòng tự hào và sự kiêu hãnh của một đấu thủ giỏi và tôi thích điều này, thích cả cái việc cậu không bao giờ nhớ tên những người đã bại dưới tay mình. Nhưng như số mệnh đùa cợt, Akira- con người kiêu hãnh đó lại nhớ mãi cái tên Shindo Hikaru- kẻ chỉ mới tập tễnh với những bước cờ cơ bản. Tất nhiên điều này là hoàn toàn nhờ Sai nhưng có ai biết được cảm nhận của Hikaru khi cậu cảm thấy cái nhìn sợ hãi nhưng cũng không kém phần thách thức của Akira đã nhìn xuyên qua cậu mà đến Sai. Hikaru không là gì cả. Hikaru chỉ là người giúp Sai thể hiện các nước cờ tuyệt diệu. Người khiến Akira thua trong nuối tiếc không phải Hikaru mà là Sai. Tôi hiểu cảm giác này, cảm giác tồn tại như không tồn tại thực sự làm người ta khó chịu. Khó chịu thì tức sinh phản kháng, ở đây Hikaru phản kháng lại bằng cách tự chứng tỏ mình, cậu muốn một ngày nào đó Akira phải nhìn cậu bằng cái nhìn đối với Sai. Tuổi trẻ thật tuyệt vời biết bao, có khát khao, có lý tưởng và bao hoài vọng!

Tôi cho rằng trận đấu giữa Hikaru và Akira trong giải cờ vây đồng đội cấp trung học mới là điểm mấu chốt thúc đẩy sự bộc lộ khả năng chơi cờ cũng như bản năng muốn chơi cờ của Hikaru một cách mãnh liệt cũng như nghiêm túc nhất. Là một fan của Hikaru no Go, tôi không thể quên và cũng không cho phép mình quên những giọt nước mắt của Hikaru khi đó. Nó chất chứa một nỗi niềm nuối tiếc, một nỗi niềm oán giận, không cam tâm, và một sự chán ghét chính bản thân mình. Nếu có thể nói gì với Hikaru lúc đó tôi sẽ mượn một câu nói trong Slam Dunk để nói với cậu rằng : "Đó là sự cách biệt về thực lực" và cũng chính lúc đó tôi mới dám chắc chắn rằng tôi yêu Hikeru hơn Sai. Sai đẹp trai, Sai chín chắn, Sai có phong thái ung dung, bình thản của một kỳ thủ lớn..... nhưng sao tôi vẫn yêu Hikaru ?

Đã theo dõi từng tập truyện, đã đọc ngấu nghiến, không bỏ sót một tuần truyện, một trang truyện nào cớ sao tôi lại có cảm giác như Akira khi gặp lại một Shindo Hikaru ở viện cờ : một Hikaru hoàn toàn khác , một Hikaru như vừa được tái sinh. Một Hikaru điềm đạm hơn, một Hikaru với vẻ say mê đúng nghĩa dành cho cờ vây và cả khát khao chiến thắng. Cũng đúng thôi, thời gian luôn là liều thuốc tốt nhất nhưng đôi khi thời gian càng khiến người ta khó quên được những việc đã xảy ra.Trong trường hợp của Hikaru tôi nghĩ thời gian đã phát huy rất xuất sắc cả hai tác dụng của mình. Đuổi theo Akira, Hikaru rất cần thời gian để luyện tập, mặt khác trận đấu cuối cùng hôm đó sẽ là một động lực rất tốt để thúc đấy cậu ngày càng tiến lên. Tuy Hikaru không bao giờ nói nhưng tôi nghĩ hơn ai hết cậu không bao giờ muốn nhìn thấy một lần nữa vẻ mặt thất vọng, chán chường và không thể nào tin được của Akira lúc đó. Vẻ mặt đó như là một sự khẳng định chắc chắn về thực lực của cậu. Trong lòng Akira cũng có một vết thương khó quên, vết thương nhận về khi đã lỡ đặt quá nhiều kỳ vọng vào một người để rồi khi phát hiện ra sự thật, chính sự thật này lại làm cậu tổn thương ...

Tôi đã từng rất lo lắng cho Hikaru trong kỳ thi lên chuyên nghiệp, lo lắng ngay khi bắt đầu vòng loại nhưng rồi mọi sự vẫn đâu vào đấy. Lúc đó tôi đã thở phào nhẹ nhõm, và tôi tự cho mình cái quyền tin tưởng, an tâm vào con đường sắp tới của Hikaru nhưng quả thật mọi việc chỉ mới bắt đầu. Sai biến mất, đó là cú sốc lớn nhất đối với Hikaru. Cậu bỏ cờ vây. Cậu chạy ngược chạy xuôi khắp nơi tìm kiếm. Cậu tự cảm thấy mình có lỗi. Cậu tự dằn vặt, trách cứ bản thân trong một khoảng thời gian dài. Cậu hoàn toàn suy sụp.... Nhưng rồi như tôi đã hy vọng và vẫn luôn luôn hy vọng trong những tháng ngày u tối đó, Hikaru đã thức tỉnh. Tôi cám ơn ngàn lần về sự quay trở lại của nhân vật Isumi và cả những lời nói anh dành cho Hikaru hay nói đúng hơn là cho chính bản thân anh. Bản thân Isumi đã thức tỉnh và giờ đây anh đang dùng sự thức tỉnh đó để làm tỉnh ngộ một người đang lâm vào hoàn cảnh như mình trước đây. Chán chường. Tuyệt vọng. Buông thả trong bóng tối của cõi lòng. Nhưng tất cả đã kết thúc ... Và tất cả lại bắt đầu...

Và tôi cũng xin kết thúc bài viết tại đây nhưng điều đó không có nghĩa tình cảm của tôi đối với Hikaru no Go nói chung và với Shindo Hikaru nói riêng cũng dừng lại ở nơi này. Tôi không muốn nói về khoảng thời gian sau đó khi mà Hikaru đã hoàn toàn trưởng thành, tôi muốn giữ mãi một hình ảnh Hikaru ngây thơ, trẻ con và lười hơn bất cứ ai trong bộ truyện này... Nếu như Hikaru, Sai Akira và tất cả những nhân vật khác trong Hikaru no Go hiện diện ở đây và chơi cờ vây là để kết nối giữa tương lai và quá khứ thì tôi, ngay bây giờ , bằng tất cả tình cảm yêu thương nhất mà một con bé 16 tuổi có thể có, viết những dòng này cũng chỉ nhằm một mục đích duy nhất là kết nối những con tim lại với nhau , những con tim đã trót yêu một cậu bé tên là Shindo Hikaru mất rồi!

_________________
_Manga là chìa khóa vạn năng mở được mọi cánh cửa dẫn vào hạnh phúc.
_Nếu là hoa, tôi xin làm hoa anh đào. Nếu là người, tôi xin làm otaku.
_ Lây manga và anime làm tâm, quay 1 vòng, chúng ta có cả thế giới.

_"Don't look down! If you have something you must do... then look forward!"
_"The only thing that can save fire from dying and give it even more power is wind."
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://otaku4ever.mam9.com
thanhmeovn
Black Cat
Black Cat


Tổng số bài gửi : 195
Age : 23
Registration date : 15/08/2007

Character Sheet
Uzumaki Naruto Uzumaki Naruto:
700/500  (700/500)
Uchiha Sasuke Uchiha Sasuke:
500/500  (500/500)

Bài gửiTiêu đề: Re: [Hikaru no Go]Hikaru Shindou-Tôi muốn trở thành 1 vị   Fri Aug 24, 2007 6:48 am

Author: Koten

~***~



Hikaru Shindo, cậu và cờ vây sẽ mãi là hai đường thẳng song song không điểm chung, nếu không có một ngày Sai xuất hiện, bẻ cong con đường của cậu sang một hướng...

“Anh thử nhìn xem, trên bàn cờ có 9 thiên tinh, còn đây là không gian xung quanh nó. Mỗi lần em đặt quân lên bàn cờ là sáng tạo ra một ngôi sao! Em đang xây dựng lên một vũ trụ. Giống như một vị thần vậy. Em sẽ trở thành thần! Vị thần tối cao trên bàn cờ này!”

Trước ngày gặp Sai, Hikaru chỉ là một cậu nhóc nghịch ngợm, bướng bỉnh và lười học. Cũng có lẽ với Hikaru, một cuộc sống vô âu vô lo như thế lại tốt hơn chăng? Cũng không biết nữa. Nhưng... Nếu như được sống trên cuộc đời này, mà không gặp cờ vây, thì sẽ là thiếu sót lớn nhất đời Hikaru, đơn giản bởi vì: cậu-được-sinh-ra-để-chơi-cờ-vây.

Tôi biết, có những người không tin vào những từ như thiên định hay thiên mệnh, nhưng nếu không dùng hai từ đó, thì tôi không thể lí giải được lí do vì sao Sai lại đến bên Hikaru? Tại sao không phải là đến bên... tôi? Tại sao không phải là Akira? Tại sao đó cứ phải là Hikaru?

Với Hikaru mà nói, cờ vây là một thứ định mệnh đã mang đến cho cậu. Và từ khi cuộc đời của cậu gắn chặt vào với cờ vây... thì cũng là lúc Hikaru thay đổi. Hikaru vẫn vậy, vẫn là một cậu nhóc nghịch ngợm, bướng bỉnh và lười học... nhưng... Hikaru đã không còn là vậy nữa... Tôi không biết dùng từ gì để diễn tả, chỉ biết rằng có một cảm giác khác, mới mẻ lắm, đến với tôi khi nhìn thấy Hikaru...

“Trận hôm qua... thực ra em chưa thua! Em đã có cách lật ngược thế cờ dù hi vọng chỉ rất mong manh... nhưng em đã mờ mắt vì trận thắng dễ dàng ngay trước mắt... Chỉ bởi vì em quá yếu, em giành lấy chiến thắng đó chỉ vì em quá yếu... Em muốn một chiến thắng thực sự kia!”

Trận đấu ấy, Hikaru đã dành chiến thắng. Nhưng, chiến thắng đó có thực sự là một chiến-thắng của cậu hay không? Chỉ vì quá yếu mà cậu đã dành lấy chiến thắng đó. Nó quá dễ dàng, và cậu không cần tốn một chút công sức nào cả... Nhưng... đó có phải là những điều cậu thực sự muốn? Nếu chơi cờ vây không cần cố gắng mà vẫn thắng, có lẽ Hikaru chỉ cần để Sai chơi hộ mình... hết trận này tới trận khác, không cần phải tự mình học cờ vây, không cần phải chịu những sự dằn vặt như thế.

Thế nhưng cũng bởi vì đó là Hikaru. Cũng bởi vì cờ vây đã trở thành một phần máu thịt của cậu. Và cũng bởi vì cậu chơi cờ vây là vì cậu, cậu muốn dành lấy những chiến thắng của mình. Phải, chính bởi những cái đó, mà Hikaru không chấp nhận một chiến thắng không đổ mồ hôi.

Khi trước, Hikaru đến với cờ vây vì Sai. Nay, cậu chơi cờ vây vì cậu. Như thế thì... Sai... sẽ chơi cờ như thế nào? Bản thân Sai chỉ là một linh hồn... không thân xác... không thể tự mình chơi cờ... Hikaru đã coi cờ vây như mạng sống của mình... liệu Sai, còn có lúc nào có thể chơi cờ vây nữa không... Có phải vì thế mà Sai phải biến mất? Số mệnh của Sai đã đi đến hồi kết, liệu có phải vì thế hay không? Anh đã nghĩ gì khi đấy? Liệu anh có quá oán giận Hikaru... có căm tức cho số mệnh của mình?

Và... còn Hikaru. Cậu đã nghĩ gì khi đấy?...

Khi đấy... cậu chỉ nghĩ đó là một trò đùa của Sai, một sự dỗi hờn của Sai... Nhưng cũng khi đấy, khi cậu phát hiện ra Sai đã thực sự tan biến...

“Sao mình lại ích kỉ như vậy? Để anh ấy đấu thay cho mình thì sẽ tốt hơn rất nhiều. Ván nào cũng để anh ấy đấu tất cả. Thượng đế ơi! Con hứa sẽ không tự mình đánh cờ nữa! Ngoài Sai, con không cần gì hết! Xin hãy để tất cả trở lại từ đầu! Trở lại từ lần đầu tiên con gặp anh ấy!...”

Nhưng nước mắt chỉ là nước mắt, nó không phải chìa khoá vạn năng xoay chuyển cả cuộc đời, định mệnh. Dù Hikaru có khóc đến cạn khô nước mắt đi chăng nữa, Sai cũng không thể trở về. Nghiệt ngã thật đấy, nhưng đó là sự thật... không thể phủ nhận, không thể nhắm mắt cho qua.

Con người khi đứng trước nỗi đau và vượt qua được nó, thì khi ấy, con người sẽ trưởng thành. Nếu so với nỗi đau mất Sai, những gì trước đây Hikaru đã từng nếm trải có đáng kể gì? Chính vì thế, nên khi cậu vượt qua được nỗi đau ấy, thì cũng là lúc Hikaru hoàn toàn trưởng thành....

“Bao lâu mình đã kiếm tìm khắp nơi khắp chốn... Nào ngờ... anh ấy lại ở chính tại nơi này, trong mỗi nước đi! Anh ấy đang ẩn mình ở đó. Em hiểu rồi... cách duy nhất để em gặp được anh là tiếp tục chơi cờ... Sai, làm ơn cho em biết... anh... anh sẽ không giận nếu em tiếp tục chơi cờ phải không Sai?”

Cờ vây là cả cuộc đời của cậu, cậu tồn tại vì có cờ vây... Sai ở trong những nước đi của cậu.. Thế thì, liệu ta có thể nói, Sai chính là cuộc đời của cậu, và cậu tồn tại vì có Sai, được không?

Sai đã từng nói, anh tồn tại là vì có Hikaru... còn Hikaru, cậu tồn tại vì ai?... Câu hỏi ấy không ai trả lời được, nhưng điều đó cũng chẳng quan trọng. Điều quan trọng nhất là, tất cả những con người ấy, đang kết nối quá khứ... với tương lai...

“Tại sao em chơi cờ vây ư? Giờ thì em đã biết... Để nối quá khứ với tương lai... dù ở bất cứ đâu, vào bất cứ lúc nào, tất cả chúng em cũng đều như vậy. Anh có nghe không? Anh có nghe thấy những gì em nói không?”

_________________
_Manga là chìa khóa vạn năng mở được mọi cánh cửa dẫn vào hạnh phúc.
_Nếu là hoa, tôi xin làm hoa anh đào. Nếu là người, tôi xin làm otaku.
_ Lây manga và anime làm tâm, quay 1 vòng, chúng ta có cả thế giới.

_"Don't look down! If you have something you must do... then look forward!"
_"The only thing that can save fire from dying and give it even more power is wind."
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://otaku4ever.mam9.com
thanhmeovn
Black Cat
Black Cat


Tổng số bài gửi : 195
Age : 23
Registration date : 15/08/2007

Character Sheet
Uzumaki Naruto Uzumaki Naruto:
700/500  (700/500)
Uchiha Sasuke Uchiha Sasuke:
500/500  (500/500)

Bài gửiTiêu đề: Re: [Hikaru no Go]Hikaru Shindou-Tôi muốn trở thành 1 vị   Fri Aug 24, 2007 6:50 am

Author: Rioka

~***~



Tôi thấy một Hikaru tươi vui (+lười biếng) ở tập một... tôi lại thấy một Hikaru khác trưởng thành hơn ở tập cuối... Hikaru ơi cứ mãi như thế nhé... cứ giứ nguyên cái vẻ ấy ... luôn luôn cố gắng cho dù tôi không còn được thấy anh nữa ... Hikaru ... Ko biết tôi thương cậu hay ghét cậu nữa <ah , tôi thật kì, ai tôi cũng ko biết ^^>. Thú thực tôi thấy thương Sai hơn. Càng thương Sai tôi càng ghét cậu mà càng thương cậu tôi lại thấy tôi thương Sai nhiều hơn. <con người kì cục nó thế đó các bác>.

Thôi, dù ghét cậu hay thương cậu, tôi cũng vào đây nói vì cậu "cũng là nhân vật tôi thích!"

Hikaru, thú thật lần đầu gặp cậu tôi đã ghét cậu rồi <cái kon nhỏ này quái thật>. Bởi vì đối với tôi cậu thật ích kỷ. Cậu ko rộng lòng 1 chút được sao hả Hikaru? Chơi cờ vây đối với cậu khó vậy sao? Chỉ có một ván cờ mà cậu đã mệt rồi, cậu còn ko để cho Sai đấu một ván trọn vẹn với kì nhân Touya <coi lại đi nào, mấy tập đầu ý, thú thực tôi tiếc lắm>. Đó là lúc cậu ko thích chơi cờ vây, lúc cậu thích chơi cờ vây, cậu còn tệ hơn ...

Tệ hơn ư? Cậu ích kỷ lắm lắm Hik ạ! Cậu chơi cờ nhiều quá còn thời gian đâu mà cho Sai chơi nữa? Cậu ko quan tâm đến người ta mà còn tỏ ra gắt gỏng nữa.

Nhưng ...

Có thể tôi đã sai, chính tôi đã quá ích kỉ thì đúng hơn. Cậu sống cho cậu chứ ko sống "vì một ai khác". <mà nếu có thì chỉ cậu mới quyết định được>. Cậu chơi cờ vây vì cậu được quyền chơi mà ko cần hỏi ai, ko cần biết ai đã hướng dẫn cậu <nói thế có quá ko nhỉ>. Và đôi khi, cậu cũng tốt như bao người khác .

Cậu là người tốt Hikaru ạ, vì cậu ko lợi dụng Sai để tạo ra danh tiếng cho mình. Cậu muốn đi lên bằng chính đôi chân của cậu, và tôi rất khâm phục điều đó. Có thể cậu đã nổi tiếng nhanh một cách nhanh chóng... Nhưng bản thân cậu cũng có thể nổi tiếng bằng tài năng của cậu. Tại sao Hik lại thành một kì thủ giỏi? Tại sao cậu lại thành công ở một lãnh vực mà cậu từng chán và cho rằng nó là vô bổ? Vì nó thực sự ko chán, ko vô bổ chút nào, cờ vây rất hay và cậu cảm nhận được. Cậu cũng bước trên con đường gian nan như bao người khác, nhưng cái chính là Hikaru đã nỗ lực...

Hikaru, cậu đã tìm Sai, cậu thấy Sai quan trọng trong cuộc đời cậu, có lẽ là đủ với cậu. Cậu đã khóc, đã từng bỏ cờ vây. Nếu là tôi, tôi cũng như thế. Nhưng cậu hơn tôi vì cậu biết đứng lên, còn tôi thì ko. Câu kiên cường thật Hikaru ạ !

Có thể tôi là một đứa điên, tôi nói chuyện với cậu mà ko cần trả lời <cậu có đâu mà trả lời!> Nhưng hi vọng mọi người hiểu được tôi cảm nhận về Hik như thế nào. Thế là đủ.

_________________
_Manga là chìa khóa vạn năng mở được mọi cánh cửa dẫn vào hạnh phúc.
_Nếu là hoa, tôi xin làm hoa anh đào. Nếu là người, tôi xin làm otaku.
_ Lây manga và anime làm tâm, quay 1 vòng, chúng ta có cả thế giới.

_"Don't look down! If you have something you must do... then look forward!"
_"The only thing that can save fire from dying and give it even more power is wind."
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://otaku4ever.mam9.com
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: [Hikaru no Go]Hikaru Shindou-Tôi muốn trở thành 1 vị   Today at 8:28 am

Về Đầu Trang Go down
 
[Hikaru no Go]Hikaru Shindou-Tôi muốn trở thành 1 vị
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» [Manga] Kaze Hikaru _Ngọn gió ánh sáng

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
ChiChiChi forum :: Tương lai bay cao :: Nhân vật và cảm nghĩ-
Chuyển đến