ChiChiChi forum

OhIo! wEo CuM tO c3 fOrUm!
 
IndexPortalliGalleryCalendarĐăng kýTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng Nhập

Share | 
 

 Angel!!!-My first fic

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
thanhmeovn
Black Cat
Black Cat


Tổng số bài gửi : 195
Age : 23
Registration date : 15/08/2007

Character Sheet
Uzumaki Naruto Uzumaki Naruto:
700/500  (700/500)
Uchiha Sasuke Uchiha Sasuke:
500/500  (500/500)

Bài gửiTiêu đề: Angel!!!-My first fic   Fri Aug 24, 2007 1:31 am

Đêy lờ fic đầu tiên mèo làm nên cóa nhìu sai sót, mong mọi ngừi bỏ qua choa lay Cóa giè thì xin chỉ giáo lay

Disclaime: Tất cả là của Clamp-sensei
Warning: tình cảm, viễn tưởng
Author: thanhmeovn (BlackCat)
Pairing: Syaoran, Sakura, Miki, Meiling
Rating: Ai cũng cóa thể đọc ^^
Summary:
_Syaoran (17 tuổi): cha mất sớm, mẹ chết vì tai nạn giao thông. Hiện đang sống với dì Miki và anh em gái Meiling. Tính tình trầm lặng.
_Sakura (17 tuổi): cha mẹ ly dị, cha lấy vợ khác. Hiện đang ở với mẹ. Khi sinh ra đã có khả năng đặc biệt. Tính tình họat bát, vui vẻ.
Very Happy Very Happy Very Happy

~***~

Angel!!!

Chap 1: Quá khứ màu đen

…Đây… đây là đâu?…

Tại sao mọi thứ lại tối đen thế này???…….

/…Syaoran…/

Mẹ? Có phải mẹ đó không?…

/…Syaoran…/

Mẹ! Mẹ đi đâu vậy? Mẹ đừng bỏ con! Mẹ đừng đi!

* Rừm…Bin…bin *

MẸ!!!

RẦM……………

Á Á Á Á Á!!!!!!!!!

_Syaoran! Syaoran! Cháu có sao không? Syaoran!!!

Một người phụ nữ tóc đỏ và dài lo lắng lay mạnh cậu con trai có mái tóc nâu đang giãy đành đạch, la oai oái trên giường kia.

RẦM!!!-Cánh cửa bật mạnh và rơi xuống sàn nhà. Một cô bé xinh xắn có mái tóc đen bước vào với 1 vẻ mặt cực-kỳ khó chịu.

_Trời ơi!!! Mới sang sớm mà có chuyện gì thế mẹ???

_Syaoran gặp ác mộng hay sao ấy, mẹ lay gọi mãi mà cậu ấy không tỉnh.

_Mẹ cứ để đó con lo.

Cô bé vừa ngáp vừa bước ra khỏi phòng. Không đầy 1 phút sau cô trở lại với 1 thứ có thể đánh-thức-bất-cứ-ai. Và…

ÀO!!!!

_Ặc ặc…khụ khụ…-Cậu bé bật dậy với 1 thân mình ướt sũng. Mắt mở to, miệng thở dốc. Một lát sau, khi cậu bé đã định thần lại thì người phụ nữ tóc đỏ lại lo lắng hỏi.

_Cháu có sao không Syaoran? Cháu gặp ác mộng gì mà la dữ thế???

Cậu bé từ từ quay mặt về phía người phụ nữ đã hỏi thăm cậu và nở 1 nụ cười-1 nụ cười giả tạo.

_Dạ cháu không sao đâu dì Miki, chỉ là 1 cơn ác mộng bình thường thôi. Cháu xin lỗi vì đã để dì lo lắng.

_Con đã nói với mẹ rồi. Đừng có lo lắng cho anh ấy nữa! Lo lắng cho anh ấy thì cuối cùng cũng chỉ nhận được câu xin lỗi mà thôi. Kẻ ngốc không bao giờ biết nói gì ngoài từ đó đâu. Không ai dạy cho anh à??? Thế trước khi chết, m…

Con bé tóc đen buộc phải im miệng khi nhận thấy cái trừng mắt của bà mẹ yêu dấu của mình. Còn Syaoran thì ngồi im và ngó lơ ra chỗ khác, cố gắng không nghe những lời của cô bé tóc đen, vì mỗi lần cô bé ấy mở miệng là cậu lại bị lạc về cái quá khứ tối tăm của cậu. Một lúc sau, Miki nhẹ nhàng lên tiếng, phá tan sự im lặng đáng sợ này.

_Syaoran à, cháu mau đi thay đồ đi kẻo cảm lạnh, xong rồi thì xuống ăn sang với dì và em nha.

_Dạ!!!

_À, mà hôm nay nhà chúng ta sẽ có khách đến, nên… cháu có thể giúp dì mua một số vật dụng được không? Lát nữa dì phải dự 1 buổi họp báo nên chắc sẽ về trễ, Meiling thì phải đi học thêm suốt cả ngày nên… Cháu có thể…

_Cháu sẽ đi ạ!-Syaoran trả lời với 1 nụ cười tươi nữa trên môi, lại 1 nụ cười giả tạo.

Miki cảm thấy yên tâm và nhẹ nhàng gật đầu.

_Vậy nhờ cháu nhé!

Chả là sau vụ tai nạn giao thông đã cướp đi sinh mạng của người mẹ yêu quý, Syaoran rất ít khi ra ngoài vì khi ra ngoài chỉ làm cho cậu nhớ đến người mẹ quá cố của mình mà thôi. Người mẹ mà cậu yêu quý hơn tất cả mọi thứ trên đời kể cả sinh mạng của cậu. Cậu vốn là 1 đứa trẻ mồ côi cha, đã thế cậu còn bị mù bẩm sinh. Mẹ là tất cả những gì cậu có được. Chính mẹ đã đi làm cực khổ để kiếm tiền cho cậu mổ mắt, giúp cho cậu có thể nhìn thấy ánh sáng mặt trời, có thể nhìn thấy màu sắc và mọi thứ. Cậu đã từng rất hạnh phúc, đã từng cười rất nhiều. Nhưng thời gian hạnh phúc ấy chẳng được bao lâu, chỉ vì cậu… chính cậu đã tự phá vỡ cái hạnh phúc nhỏ nhoi của cậu. Cậu không nghe lời mẹ, cậu đã đá banh ngoài đường cùng chúng bạn, trái banh lăn xuống đường, cậu ra nhặt nó, bỗng tiếng còi xe im ỏi vang lên, 1 bàn tay đẩy cậu lăn vào lề đường và trước mặt cậu, trước mặt cậu… chỉ tòan là 1 màu đỏ tươi của máu. Mẹ của cậu, mẹ của cậu… đang nằm trên 1 đống máu đỏ tươi. Xung quanh cậu như tối đen đi, cậu chạy ra kêu mẹ, nhưng mặc sức cho cậu kêu gọi như thế nào đi chăng nữa, mẹ cậu vẫn ngủ, ngủ 1 giấc ngủ vô tận. Quá khứ ấy của cậu hiện lên rõ mồn một trong đầu cậu khi cậu đi ngang qua những ngã ba, ngã tư-nơi những đứa trẻ đang đá banh 1 cách rất vui vẻ. Cậu ghét đá banh, cậu ghét nó vì chính nó đã làm cậu phá vỡ mất cái hạnh phúc nhỏ nhoi mà cậu đã từng có.

~End chapter~

_________________
_Manga là chìa khóa vạn năng mở được mọi cánh cửa dẫn vào hạnh phúc.
_Nếu là hoa, tôi xin làm hoa anh đào. Nếu là người, tôi xin làm otaku.
_ Lây manga và anime làm tâm, quay 1 vòng, chúng ta có cả thế giới.

_"Don't look down! If you have something you must do... then look forward!"
_"The only thing that can save fire from dying and give it even more power is wind."


Được sửa bởi ngày Fri Aug 24, 2007 1:37 am; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://otaku4ever.mam9.com
thanhmeovn
Black Cat
Black Cat


Tổng số bài gửi : 195
Age : 23
Registration date : 15/08/2007

Character Sheet
Uzumaki Naruto Uzumaki Naruto:
700/500  (700/500)
Uchiha Sasuke Uchiha Sasuke:
500/500  (500/500)

Bài gửiTiêu đề: Re: Angel!!!-My first fic   Fri Aug 24, 2007 1:34 am

Chap 2: Duyên phận

Cậu lướt qua các gian hàng và cố gắng mua xong tất cả các số đồ dùng mà dì Miki của cậu yêu cầu, cậu muốn về nhà. Cậu cứ nghĩ rằng sau 10 năm, thời gian sẽ giúp cậu xóa nhòa đi các ký ức, vì thế nên cậu đã nhận lời của dì Miki, nhưng không phải thế, thời gian đã không thể giúp được cho cậu.

Đang miên man trong dòng suy nghĩ, Syaoran không hề biết rằng, có người đang chạy về phía cậu với 1 vận tốc tên lửa và…

BỐP!!!

_Ui da, đi đứng kiểu gì vậy???

Cậu cáu kỉnh bảo vì nghĩ rằng người kia là 1 tên nhóc quậy phá, vì khu phố này chỉ tòan là những nhóc kiểu đó (dĩ nhiên là trừ cậu).

_Xin lỗi, cậu có sao không???

Người va phải cậu vội xin lỗi và đỡ cậu dậy. Có 1 luồng điện xẹt qua người cậu khi cậu nhìn thấy “nhung nhan” của người kia. Đứng trước mặt cậu bây giờ không phải là 1 tên nhóc quậy phá với gương mặt khó ưa, mà là 1 cô bé tóc nâu vô cùng xinh xắn trong bộ váy xòe màu hồng. Mái tóc ngắn màu nâu mềm mại được cột bằng những sợi ruy-băng mày đỏ làm nổi bật lên đôi mắt to tròn màu xanh ngọc như 1 viên cẩm thạch quý. Thấy Syaoran cứ ngẩn người ra và nhìn chằm chằm vào mình, người kia vội hỏi.

_Xin lỗi, cậu có sao không???… Xin lỗi…

Syaoran giật mình và cảm thấy hơi mắc cỡ vì hành động đó. Cậu hơi đỏ mặt. Mắt cậu lia qua chỗ khác và dừng lại trên cái vali cồng kềnh mà cô bé kia đang cầm và mảnh giấy rơi dưới chân mình. Cậu nhặt nó lên và đọc.

/Ủa, đây là khu phố này mà, chắc cô ấy mới chuyển đến đây…/

_À, tôi không sao… Cô mới chuyển đến đây à??? Tôi chưa từng thấy cô ở khu này…-Syaoran thắc mắc.

_Vâng, tôi mới chuyển đến đây với mẹ tôi, mà anh ở khu này đúng không? Vậy là chúng ta sẽ là hàng xóm của nhau. Tôi tên là Sakura Kinomoto. Mong anh giúp đỡ cho.

Nói rồi Sakura cúi đầu chào Syaoran. Syaoran hơi ngượng nên cứ lắp bắp.

_À… à vâng… Rất hân hạnh…Tôi tên là Sy… Syaoran… Rất vui được gặp… gặp cô…

Rồi cậu cũng cúi đầu chào Sakura. Sakura nở 1 nụ cười-1 nụ cười đẹp nhất mà cậu từng thấy.

Sau khi từ biệt Sakura, Syaoran ghé qua thêm 1 vài cửa hàng nữa rồi về nhà chuẩn bị bữa trưa. Đến tối, sau khi đã dọn dẹp xong nhà cửa, Syaoran và Meiling đang chuẩn bị bữa tối thì chuông cửa kêu. Meiling phóng ra cửa cùng với 1 con dao làm bếp. Miki bước vào và la lên hỏang hốt khi thấy đứa con gái yêu của mình chạy ra đón mình với 1 con dao trên tay. Syaoran vẫn ở trong bếp. Cậu không hề biết rằng vị khách mà dì của cậu nhắc đến sáng nay đang ở ngoài cửa bếp và nhìn cậu. Người đó đến gần cậu hỏi.

_Xin lỗi… Cậu có phải là…

Syaoran vô cùng kinh ngạc khi nhìn thấy cô bé xinh xắn sáng nay đang đứng bên cạnh mình, trong nhà mình. Cậu ngạc nhiên đến nỗi cắt cả dao vào tay mình.

_Á… chết rồi… Hộp sơ cứu đâu??? Đâu rồi???… Dzaaaiiiiiii…

Cậu phóng 1 mạch lên phòng để tìm hộp sơ cứu, trong cuộc đời cậu, cậu sợ nhất là máu. Theo phản xạ, Sakura lập tức chạy theo Syaoran và suýt bật cười thành tiếng khi trông thấy cái bộ dạng tức cười của cậu khi trông thấy máu. Trong khi Syaoran vẫn còn đang loay hoay tìm kiếm hộp sơ cứu thì Sakura đã lại gần cậu và lấy ra 1 chiếc khăn để giúp cậu cầm máu.

_Mai mốt cậu phải cẩn thận nhé Syaoran! Đừng để bị thương nữa nha! Trông cậu như thế tớ lo lắm đó!-Sakura nói kèm theo 1 nụ cười tươi, còn Syaoran thì cúi mặt xuống vì xấu hổ.

_Xin lỗi!

_Hoe?

_Xin lỗi vì đã để cậu lo lắng.

_Cậu ghét người khác quan tâm đến mình sao?

_Không!

_Thế tại sao cậu cứ xin lỗi hoài thế?

_Tại vì tớ không biết phải làm sao. Khi dì Miki lo lắng cho tớ, tớ cũng xin lỗi và dì trông rất buồn, còn em Meiling thì nhìn tớ vẻ khó chịu.

_Để tớ chỉ cho, thay vì nói xin lỗi thì cậu phải nói như thế này…

_Cháu có sao không Syaoran???-Miki chạy đến phòng cậu hỏi bằng 1 giọng rất lo lắng.

_Cháu không sao! Cảm ơn dì!

Nỗi lo lắng lúc nãy hiện trên khuôn mặt của Miki chợt bay đi đâu mất, thay vào đó là 1 đôi mắt rất hiền và 1 nụ cười ãn nguyện.

_Thế đấy! Kẻ ngốc cuối cùng cũng biết điều rồi!-Meiling vừa cười vừa nói, trông Meiling rất vui.

Syaoran ngạc nhiên nhìn sang Sakura. Sakura nghiêng đầu, một vài cọng tóc nâu bám vào mặt, rũ xuống môi, đôi môi hồng đầy đặn đang mỉm cười. Một nụ cười thật đẹp, nụ cười của thiên thần.

_À đúng rồi, dì quên mất!-Miki vội nói với Syaoran.

_Đây là Sakura Kinomoto, con của bạn dì, mẹ bạn ấy phải đi công tác, sợ không có ai chăm sóc bạn ấy nên đã gửi bạn ấy ở lại chỗ dì. Cháu làm quen đi nhé. Mà hình như 2 đứa cũng đã quen nhau rồi ấy nhỉ.

_Sakura, đây là con trai của chị cô, tên là…-Miki quay sang Sakura.

_Syaoran!

_Hả???

_Bạn ấy tên là Syaoran đúng không cô???

_À… ờ… đúng rồi… là Syaoran.

_Rất hânh hạnh được làm quen!…-Sakura cúi đầu.

_…Syaoran-kun!

_Hả???

_Cho phép tớ gọi cậu là Syaoran-kun nhé!

_À… ờ… tùy cậu…

_Cậu dẫn tớ đi tham quan khu phố nhé!!!

_Huh???

_Đi nhé Syaoran-kun!

_Ờ… được rồi… tớ sẽ dẫn cậu đi… Sakura…

_Là Sakura-chan.

_Hở???

_Cậu phải gọi tớ là Sakura-chan.

_Ờ… được thôi…

_Ye! Ye! Syaoran-kun dẫn Sakura đi tham quan! Ye! Ye!-Sakura reo hò.

Miki và cô con gái nhỏ Meiling chỉ đứng nhìn và cười khúc khích trước cảnh tượng Syaoran với cái mặt màu hồng ngồi trên giường, còn Sakura thì reo hò, nhảy nhót lung tung. Sakura kéo tay Syaoran và xin phép Miki để ra ngoài. Hai cô cậu bé cứ dắt tay nhau chạy hết chỗ này đến chỗ khác cho đến tối mịt mới trở về nhà. Syaoran uể oải nằm lên giường ngủ sau 1 ngày (nói đúng hơn là 1 buổi) bị Sakura hành hạ. Cậu thiếp đi. Cậu ngủ rất ngon. Phải nói đây là giấc ngủ ngon lành nhất mà cậu từng được ngủ từ sau khi mẹ cậu mất. Một giấc ngủ không có ác mộng, chỉ toàn là mộng đẹp. Một giấc ngủ toàn màu hồng của hoa anh đào.

~End chapter~

_________________
_Manga là chìa khóa vạn năng mở được mọi cánh cửa dẫn vào hạnh phúc.
_Nếu là hoa, tôi xin làm hoa anh đào. Nếu là người, tôi xin làm otaku.
_ Lây manga và anime làm tâm, quay 1 vòng, chúng ta có cả thế giới.

_"Don't look down! If you have something you must do... then look forward!"
_"The only thing that can save fire from dying and give it even more power is wind."
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://otaku4ever.mam9.com
thanhmeovn
Black Cat
Black Cat


Tổng số bài gửi : 195
Age : 23
Registration date : 15/08/2007

Character Sheet
Uzumaki Naruto Uzumaki Naruto:
700/500  (700/500)
Uchiha Sasuke Uchiha Sasuke:
500/500  (500/500)

Bài gửiTiêu đề: Re: Angel!!!-My first fic   Fri Aug 24, 2007 1:43 am

Chap 3: Sự thật

RENG RENG RENG!!! ĐỒ NGỐC DẬY ĐI!!! ĐỒ NGỐC DẬY ĐI!!!

Tiếng chuông đồng hồ báo thức reo in ỏi làm cắt đứt giấc mơ ngọt ngào của Syaoran-giấc mơ cậu cùng mẹ, ba, dì Miki, Meiling và Sakura cùng nắm tay nhau chạy trên 1 cánh đồng hoa. Cậu ngồi dậy, vươn vai và ngáp 1 cái rõ dài (xem ra cậu vẫn còn buồn ngủ lắm). Việc đầu tiên cho ngày hôm nay là mở cánh cửa sổ-nơi cậu có thể nhìn ra thế giới bên ngoài, nơi cậu trước đây không bao giờ đụng đến. Cậu hít 1 hơi dài, không khí trong lành của khí trời quả là luôn làm cho con người ta dễ chịu. Trong khi cậu đang hít thở không khí và tập 1 vài động tác thể dục thì Sakura từ phòng bên cạnh “bay” sang.

_CHÀO BUỔI SÁNG SYAORAN-KUN!!!

RẦM!!!-Syaoran té rầm xuống đất ngay khi nghe thấy tiếng của Sakura vì cậu đã quen với không khí yên tĩnh của ngôi nhà trước đây.

_Ui da… à… ờ… chào buổi sáng Sakura!-Syaoran từ từ ngồi dậy và lắp bắp.

_Là Sakura-chan.-Sakura chỉnh sửa.

_Ờ… Sakura-chan…-Syaoran cười. Khó có ai có thể tưởng tượng được cái mặt của Syaoran buồn cười thế nào khi bị Sakura chỉnh sửa. Hai bên khóe miệng của cậu trễ xuống. Đôi mắt to tròn màu nâu đã bị biến dạng thành 1 đường cong tức cười. Giọng của cậu thì phải nói là cực-kỳ cực-kỳ uể oảI và kéo dài. Sakura thì cười tít mắt trước bộ dạng đó của cậu.

_Hôm nay cậu phải dẫn tớ đi xem hoa anh đào đó.-Sakura vui vẻ nói.

_Hả? Thế còn việc nhà? Bộ cậu không có việc gì để làm sao?-Syaoran nhăn nhó.

_Hì, công việc của tớ là bắt cậu dẫn tớ đi, còn công việc của cậu là đưa tớ đi, cô Miki bảo thế.-Sakura trả lời.

_Để tớ hỏi dì Miki đã rồi tính sau.-Syaoran thở dài.

RẦM!!!-Đây là lần thứ 2 cánh cửa phòng Syaoran phải rời khỏi chỗ vốn có của nó (chéc phải xả xui choa nóa thoy, chứ kỉu nì chéc nóa gãy lờ đôi mứt)

_KHỎI CẦN PHẢI HỎI-Một chất giọng the thé cất lên. Meiling với cái mặt hầm hầm bước vào (trông cô bé lúc này như 1 con quái vật muốn ăn tươi nuốt sống Syaoran).

_Cái-tên-Syaoran-chết-tiệt!!!-Meiling nhấn mạnh từng chữ một. Syaoran cảm thấy mình sắp lìa đời tới nơi.

_Anh đã nói gì với mẹ em vậy?-Meiling bực bội.

_Sao???-Syaoran ngạc nhiên.

_Đừng có làm bộ ngây thơ đi! Có phải chính anh đã nói với mẹ em là em không biết may vá và làm việc nhà không? Có phải chính anh đã nói việc nhà mà mẹ giao cho em là do anh làm dùm không? Có phải anh…

_Không cần ai nói mẹ cũng biết cả đấy con-gái-yêu của mẹ!!!-Miki bất ngờ xuất hiện sau lưng Meiling làm cả Syaoran và Sakura đều thót tim. Riêng Meiling thì… mặt mũi xanh như tàu lá chuối.

_Mẹ!!!!-Meiling từ từ quay lại và chuẩn bị co giò chạy.

_Ồ, thật là…-Miki vừa nói vừa nắm lấy cổ áo của cô con gái nhỏ và chuẩn bị lôi đi.

_Syaoran à, lát nữa cháu dẫn Sakura đi xem hoa anh đào nhé, cô phải bận việc nên không thể đưa Sakura đi được.-Miki tươi cười.

_Ơ… dạ… dạ vâng… vâng ạ….-Syaoran sợ đến độ nói cà lăm đến cả chục tiếng.

_Thế thì tốt! Thôi, dì đi nha Syaoran, cô đi nha Sakura!-Miki chào Syaoran và Sakura xong, liền lôi cô con gái nhỏ của mình về phòng và… chỉ còn Syaoran và Sakura trong căn phòng đó.

_Hai mẹ con cô Miki vui tính quá nhỉ?-Sakura quay sang nói với Syaoran kèm theo 1 vài tiếng khúc khích.

_Ờ… đúng vậy…-Syaoran trả lời.

Một phút mặt niệm bắt đầu. Không gian trở nên im lặng đáng sợ.
HA HA HA HA HA…-Cả Syaoran và Sakura cùng bật cười. Họ cười rất to, to đến nỗi nhà hàng xóm còn nghe thấy tiếng cười của họ. Đối với Syaoran thì đây là 1 sự thay đổi lớn nhất trong con người cậu. Vì bây giờ, cậu đang cười cùng Sakura, nụ cười thực sự của cậu. Trước kia, cậu chỉ ru rú ở trong phòng 1 mình, chẳng có ai chơi với cậu, ngay cả Meiling. Còn giờ đây, cậu có Sakura ở bên cạnh, cùng cười với cậu, cậu cảm thấy rất hạnh phúc.

_Chúng ta sẽ đi xem hoa anh đào nở chứ Syaoran-kun?-Sakura nhẹ nhàng hỏi.

_Ừ! Cậu mau thay đồ đi, tớ sẽ dẫn cậu đi bây giờ!-Syaoran trả lời cùng với 1 nụ cười trên môi-nụ cười hạnh phúc.

_Thật sao? Cậu đợi 1 tí. Tớ đi thay đồ ngay đây!-Sakura nhanh nhẩu trả lời rồi chạy đi.

Syaoran dẫn Sakura vượt qua các dãy phố, băng qua những con đường để đến 1 cánh đồng hoa. Ở đó có 1 cây hoa anh đào đã nở hoa, những bông hoa màu hồng nhạt tuyệt đẹp. Syaoran và Sakura cùng nhau ngồi dưới gốc cây để thưởng thức mùi hoa thơm ngào ngạt nhưng dịu dàng của cánh đồng.

_Syaoran-kun! Cậu sống với cô Miki từ bao giờ vậy? Sao không bao giờ tớ nghe cậu nhắc về cha mẹ mình thế?-Sakura hỏi.

_Ba… mẹ… ư???-Vẻ mặt Syaoran thoáng buồn.

_Cậu có coi tớ là bạn không, Syaoran-kun?-Sakura hỏi nhẹ nhàng.

_Hả???

_Nếu cậu coi tớ là bạn thì cậu hãy kể tất cả chuyện của cậu cho tớ nghe. Như vậy, tớ mới có thể chia sẻ với cậu. Thế mới thục sự là bạn bè.

_Được rồi! Tớ sẽ kể. Ba tớ mất khi tớ mới 2 tuổi, thực ra tớ chưa lần nào được nhìn thấy mặt ba mình, vì… hồi đó tớ bị mù…

_Hoe???-Sakura hết sức ngạc nhiên.

_Rồi mẹ tớ làm lụng vất vả để dành tiền mổ mắt cho tớ… Khi tớ đã nhìn thấy được, đã như người bình thường thì… mẹ đã… chỉ vì tớ đã không nghe lời mẹ… chỉ vì tớ… tại tớ…-Syaoran nói mà mặt buồn rười rượi, trông cậu bé như 1 đứa trẻ 6-7 tuổi đang cố chịu đau. Cậu muốn khóc.

_Thôi được rồi, mọi chuyện đã qua rồi Syaoran-kun ạ. Không phải lỗi tại cậu, tất cả đều do định mệnh sắp đặt. Mẹ cậu ở thiên đàng sẽ không muốn thấy cậu như vậy đâu.-Sakura ôm lấy Syaoran và hát 1 bài hát. Một bài hát êm dịu.

/Vòng tay Sakura thật ấm áp… như vòng tay của mẹ vậy. Không! Thậm chí còn ấm hơn cả vòng tay của mẹ./-Syaoran thầm nghĩ. Cậu ấy cảm thấy rằng cái quá khứ đó đã nhẹ dần trong tâm trí cậu. Trước đây, khi mẹ cậu mới vừa mất, dì Miki cũng đã nói như Sakura nhưng không hiểu tại sao Syaoran lại không thể quên đi nỗi ân hận, buồn bã… Mà giờ đây, chỉ cần Sakura nói, những gánh nặng đó bao năm qua đã đè lên trí óc cậu dần nhẹ lại. Cậu cảm nhận thấy Sakura cũng có 1 nỗi đau giống như cậu chăng?

_Sakura… Sakura-chan… Tớ đã kể cho cậu nghe chuyện của tớ. Vậy bây giờ cậu hãy kể cho tớ nghe chuyện của cậu đi…

_Ừm… Được thôi…-Sakura cười.

_Tớ vốn là 1 tiểu thư giàu có. Nhưng sau khi ba và mẹ tớ chia tay thì ba tớ đã lấy gần hết toàn bộ tài sản… và… ba lấy 1 người phụ nữ khác…

_Huh???-Bây giờ đến lượt Syaoran ngạc nhiên, cậu cứ nghĩ rằng có ba sẽ rất hạnh phúc, nhưng… có lẽ cậu đã sai. Không phải bất kỳ ai có ba cũng đều hạnh phúc…

_Mẹ tớ phải đi làm đủ các công việc để nuôi tớ…Và bây giờ, khi cuộc sống của tớ đã khá hơn, mẹ tớ cũng giảm số công việc lại để có nhiều thời gian chăm lo cho tớ. Chuyện của tớ chỉ có thế thôi.-Sakura kết thúc câu chuyện 1 cách nhanh-gọn-lẹ.

_Hở???-Syaoran hơi ngạc nhiên. Xem ra gia cảnh của Sakura cũng không có gì gọi là đáng thương lắm. Cha mẹ Sakura đều còn sống, cơ sở vật chất cũng đầy đủ. Vậy thì tại sao linh tính của cậu lại cho rằng Sakura có 1 nỗi đau cũng lớn chả kém gì Syaoran. Từ trước đến nay, giác quan thứ 6 của cậu chẳng bao giờ sai cả, chả lẽ bây giờ nó bị có vấn đề sao? Hoặc là do Sakura khi ở xa ba của cô ấy cũng giống như khi cậu xa mẹ của cậu vậy-rất đau khổ và nhớ thương. Nhưng cô ấy rất vui vẻ và hoạt bát mà… Rút cục là vì sao vậy nhỉ?

_Thôi, chúng ta leo lên cây để xem phong cảnh đi!-Sakura đề nghị.

_Hả??? Nhưng… nhưng ở đây ngắm cũng được mà, việc gì phải leo lên cây. Nguy hiểm lắm!-Syaoran nhăn mặt.

_Ở trên cây sẽ ngắm được cảnh đẹp hơn đó!-Sakura cười rồi bắt đầu leo lên.

_Sakura-chan… Nguy hiểm lắm!!!-Syaoran ngăn lại.

_Không sao đâu mà.-Sakura vẫn tiếp tục leo lên, mặc cho Syaoran có ngăn cản như thế nào đi chăng nữa.

Sakura cứ leo, leo mãi, leo đến cành cao nhất của cây và ngồi đó nói vọng xuống.

_Syaoran-kun!!! Ở trên này cảnh đẹp lắm, lại mát nữa, cậu lên đây với tớ đi.

_Thôi Sakura-chan, cậu mau xuống đây đi…-Syaoran nói vọng lên.

_Không sao đâu mà, cành cây này chắc lắm…-Sakura vỗ mạnh lên cành cây và…

RẮC!!!

SAKURA-CHAN!!!-Syaoran thét lên và dang hai tay ra để chuẩn bị đỡ Sakura (chưa chắc cậu đã đỡ nổi vì Sakura rớt từ trên độ cao… phải nói là cũng khá cao xuống. Rớt xuống đất thì chắc có thể gãy giò như chơi.)

ROẠT!!!

Syaoran không còn tin vào mắt mình nữa. Sakura không phải đang rớt xuống… mà là bay lên… Sau lưng Sakura bỗng nhiên mọc thêm 1 đôi cánh trắng và chính nó đã giúp cô “hạ cánh” an tòan. Đến lúc tiếp đât, Sakura vẫn nhắm chặt đôi mắt màu xanh ngọc của mình.

_Sakura-chan! Cậu có sao không?-Syaoran đi đến gần Sakura, đặt 1 tay lên vai Sakura và hỏi nhỏ.

_Cậu… cậu không sợ tớ sao?-Sakura từ từ mở mắt và ngẩng đầu lên.

_Từ nhỏ, tớ luôn bị mọi người gọi là quái vật chỉ vì đôi cánh này. Tớ luôn giấu mọi người về việc này thế nên đi đến đâu tớ cũng có bạn. Nhưng khi những người bạn đó phát hiện ra thì họ đều sợ hãi và xua đuổi tớ. Bây giờ, cậu đã phát hiện ra tớ là quái vật rồi, vậy cậu không sợ tớ sao???-Khuôn mặt xinh xắn hay cười của Sakura bây giờ đã biến mất, chỉ còn lại 1 nét buồn.

Bây giờ, Syaoran mới hiểu tại sao giác quan thứ 6 của cậu lại sai rồi, cậu mỉm cười và nói lớn.

_Tại sao tớ lại phải sợ khi trước mặt tớ là 1 thiên thần???

_Hoe? Sy…Syaoran-kun…Hức hức…-Sakura bắt đầu khóc. Những giọt nước mắt lăn trên má cô làm Syaoran vô cùng lo lắng.

_Sak… Sakura-chan… Cậu sao vậy??? Đừng khóc nữa… Tớ đã làm gì sai à??? Sakura-chan…-Syaoran bối rối, chẳng biết phải làm thế nào để Sakura hết khóc.

~End chapter~

_________________
_Manga là chìa khóa vạn năng mở được mọi cánh cửa dẫn vào hạnh phúc.
_Nếu là hoa, tôi xin làm hoa anh đào. Nếu là người, tôi xin làm otaku.
_ Lây manga và anime làm tâm, quay 1 vòng, chúng ta có cả thế giới.

_"Don't look down! If you have something you must do... then look forward!"
_"The only thing that can save fire from dying and give it even more power is wind."
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://otaku4ever.mam9.com
thanhmeovn
Black Cat
Black Cat


Tổng số bài gửi : 195
Age : 23
Registration date : 15/08/2007

Character Sheet
Uzumaki Naruto Uzumaki Naruto:
700/500  (700/500)
Uchiha Sasuke Uchiha Sasuke:
500/500  (500/500)

Bài gửiTiêu đề: Re: Angel!!!-My first fic   Fri Aug 24, 2007 1:45 am

Chap 4: Chia tay

_Hức hức… chỉ có cậu… chỉ có cậu mới là người bạn thực sự của tớ… Vậy mà tớ sắp phải đi rồi…-Sakura nức nở.

_Cái gì??? Cậu đi đâu???-Syaoran hỏi dồn.

_Ngày mai mẹ tớ sẽ đến đây để đưa tớ đi… tớ chỉ ở đây có 1 ngày thôi. Ngày mai mẹ tớ sẽ đưa tớ cùng sang Mỹ.

Syaoran choáng váng, Cậu không ngớ sẽ phảI chia tay Sakura nhanh đến thế.

_Nhưng chúng ta sẽ gặp lại nhau mà… Đến lúc đó, liệu cậu có còn nhận ra tớ không???-Sakura nhìn thẳng vào mặt Syaoran hỏi.

_Dĩ nhiên là tớ sẽ nhận ra cậu. Còn cậu có nhận ra tớ không mới là vấn đề.-Syaoran cười đáp lại.

_Tớ nhất định sẽ nhận ra cậu. Bởi vì cậu sẽ ở đây cùng với ba mẹ, cô Miki, em Meiling… và tất cả mọi người mà tớ quý mến.-Sakura để tay lên tim mình và nói.

/A! Bây giờ thì mình đã hiểu rồi… khi yêu thương 1 ai đó, không cần nhất định phải ở bên cạnh người ấy mà chỉ cần trong tim mình có hình bóng người ấy. Đó là lý do Sakura dù ở xa ba mẹ, bạn bè… vẫn vui vẻ và hoạt bát như thường. Nếu mình hiểu được điều này sớm hơn thì tốt rồi. Mình thật ngốc quá./-Syaoran thầm nghĩ và tự cườI 1 mình.

_Có gì buồn cười lắm sao?-Sakura hỏi với khuôn mặt nhăn nhó.

_A… không có gì… Chúng ta đi chơi tiếp đi!-Syaoran vui vẻ đề nghị.

_Nhưng… còn… đôi cánh này???

_Ủa? Bộ cậu không biết cách để cất nó đi sao?

_Ừm… mình sẽ cố thử xem sao… nhưng cất cánh rồi thì áo mình vẫn bị… rách… Đi về vẫn bị chú ý…

_Ừ nhỉ! Phải làm sao đây? Tớ không đem theo áo khoác.-Syaoran nghĩ ngợi.

_Nhưng dì có đem đây.

_Dì Miki!!!!-Syaoran la lên.

_Cô Miki!!! Cô đúng là vị cứu tinh của cháu.-Sakura nói kèm theo 1 nụ cười.

_Thôi, thôi, đừng có nịnh cô nữa, mau mặc áo khoác vào rồi đi chơi tiếp đi, nếu thấy cần thì về nhà thay áo mới rồi đi cũng được.

_Cám ơn, cô Miki!!!-Sakura lại nhoẻn miệng cười.

Hai cô cậu bé lại tiếp tục dẫn nhau chạy khắp nơi. Nào là quán ăn, trung tâm giải trí,… Hai người chơi đùa mãi mà không biết mệt, bởi vì bây giờ, họ đã tìm được 1 người bạn đích thực của mình. Đến cuối ngày, Syaoran đưa Sakura về nhà và ăn tối. Trông họ mệt lã người thật tội nghiệp. Syaoran đưa Sakura về phòng.

_Chúc ngủ ngon Sakura-chan!-Syaoran nhẹ nhàng nói.

_Chúc ngủ ngon Syaoran-kun!-Sakura chào lại.

Đến khi Syaoran đang chuẩn bị đóng cửa thì…

_Sy…Syaoran-kun…

_Huh???

_Cậu… cậu có chờ đến ngày tớ từ Mỹ trở về không, Syaoran-kun ???-Sakura ngập ngừng hỏi.

Syaoran im lặng giây lát.

_Tại sao cậu lại hỏi thế?

_Tại vì tớ sợ cậu sẽ không chờ tớ… Tớ sợ cậu có bạn mớI mà quên tớ…

_Ngốc ạ! Thế thì nghe cho kĩ nhé! Tớ-nhất-định-sẽ-chờ-cậu!-Syaoran nhấn mạnh từng chữ một.

_Uh!!!-Sakura gật đầu kèm theo 1 nụ cười.

Và cậu bé ấy cứ chờ… chờ đến ngày để được gặp lại cô bé ấy… Cô bé thiên thần với đôi mắt xanh ngọc xinh xắn của cậu…

~END~

_________________
_Manga là chìa khóa vạn năng mở được mọi cánh cửa dẫn vào hạnh phúc.
_Nếu là hoa, tôi xin làm hoa anh đào. Nếu là người, tôi xin làm otaku.
_ Lây manga và anime làm tâm, quay 1 vòng, chúng ta có cả thế giới.

_"Don't look down! If you have something you must do... then look forward!"
_"The only thing that can save fire from dying and give it even more power is wind."
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://otaku4ever.mam9.com
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Angel!!!-My first fic   Today at 8:28 am

Về Đầu Trang Go down
 
Angel!!!-My first fic
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» [Vocaloid] Electric Angel - Hatsune Miku
» [Long Fic] Who am I, angel or devil?
» [Long Fic] Angel Secretary - Thư kí thiên thần
» fanart conan(by Angel _cute)
» (Bakugan fanfic) Angel

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
ChiChiChi forum :: Tương lai bay cao :: Fanfiction-
Chuyển đến